16 thg 9, 2014

VỤN


  
 Từ đầu tuần con đường từ nhà đến cơ quan chỉ phải một chặng xe dường như thong thả hơn nên nhìn ngắm phố phường được nhiều hơn, phố Trần Xuân Soạn mỗi sáng dăm xe chở hoa tươi đứng nơi góc phố đẹp đến nao lòng rồi xe quẹo sang Mai Hắc Đế lại cũng dăm ba chiếc xe với đặc trưng hoa cúc của mùa thu, rồi không thể chớp mắt khi qua Đại Cồ Việt với cả một đoạn phố rực rỡ sắc màu mà nếu như không vì căn bệnh dị ứng giao mùa thì chắc chắn phòng làm việc của mình cũng sắc màu không kém. Yêu cái nắng vàng cùng với không gian mùa thu Hà nội.
 
   
    Cô giáo của con nhưng là người bạn lớn của mẹ, từ khi con có kết quả đỗ CNN mẹ chưa báo ai thì cô đã nhắn tin chúc mừng, con bảo kiểu gì cô chả ngồi tra điểm từng đứa nên có khi cô biết trước cả mẹ í. Chủ nhật rồi hai mẹ con đến chào cô và để con trai được nói lời tri ân, đến tối nhận được tin nhắn từ cô " Cảm ơn hai mẹ con, hoa đẹp quá cứ ngắm mãi, cô yêu Trí lắm chúc con học giỏi và nhớ thỉnh thoảng đến thăm cô nhé! ". Rồi tối qua cô lại gọi điện " Cả ngày bận setup trường mới tối về mới được ngồi ngắm hoa con trai tặng, hoa đẹp quá Phương à". Không phải người cầu kỳ và hay cắm hoa tươi trong nhà nhưng một bó hoa thay cho lời cảm ơn của người mẹ và lời tri ân của người con tới người bạn người thầy đã được mình chọn lựa thật kỹ chắc chắn cô đã thực sự hạnh phúc khi nhận nó và ngược lại mình cũng thực sự cảm động và hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của cô.

    Mẹ là người hơi cứng tính, cảm xúc rất ít khi để lộ ra ngoài. Tuần trước cháu ngoại gửi lời CMSN và có í muốn tổ chức sinh nhật cho bà nhưng mẹ đã từ chối bảo già rồi sinh nhật mà làm gì, chị kể với mình sau khi nghe hai bà cháu nói chuyện với nhau. Mình biết mẹ rất ngại phiền đến con cháu nên lúc nào cũng nói gạt đi nhưng mình cũng biết mẹ không cần quà cáp gì to tát nhưng những ngày kỷ niệm của mẹ, ngày thầy thuốc, ngày nhà giáo mà con cháu chúc mừng và tặng hoa mẹ cực kỳ hạnh phúc. Với người già chỉ đơn giản thế thôi nên mình luôn hướng các con chú trọng và quan tâm đến yếu tố tinh thần của người nhận quà và từ đó tìm được món quá ý nghĩa mang lại hạnh phúc cho cả người trao và người nhận.

       

12 thg 8, 2014

BA NGÀY LÀ DÀI HAY NGẮN


Đón chúng tôi ở sân bay PC nhà Hoa tươi cười hỏi - Vẫn chưa mất giọng nhỉ :)
Ba ngày vắng nhà với chồng con chắc khá dài nhưng với chúng tôi hình như vẫn ngắn. Ngồi trên máy bay đường về gặp chị bạn quen thốt lên - Sao bọn em giỏi thế! Bốn đứa bốn nơi mà đi được với nhau thế này. Vâng dù bốn nơi, bốn tính cách nhưng chỉ cần có một điểm chung thôi là kết hợp được, là vui, là cười và lại hẹn nhau mùa sau với chuyến đi dài hơi hơn, đông hơn, cười nhiều hơn do đã có mùa trước rút kinh nghiệm.

Sau ba ngày chúng tôi đã có bổ nhiệm chi tiết cho từng người với Vân- cargo, Lan - GĐ tâm linh, Hoa - đường bộ, Phương - hàng không.

Lịch trình chuyến đi được chúng tôi tính toán sắp xếp kỹ lưỡng vẫn đầy đủ cả tâm linh, khám phá, nghỉ ngơi, thư giãn với âm nhạc yêu thích.

Một ngày đêm với Côn đảo thật ra không thể đủ để khám phá nhưng cũng đủ để chúng tôi biết về một vùng đất với những con người thật thà chất phác và cực kỳ nhiệt tình chu đáo.
Đủ thời gian cho chúng tôi đến với NTHD.
Đủ thời gian cho chúng tôi đến với miếu thờ bà Phi Yến
Đủ thời gian cho chúng tôi thắp hương cho Hoàng tử Cải
Cuối cùng đứng trên khuôn viên chùa Vạn Sơn ngắm toàn cảnh đảo Côn Lôn lớn.

Và tất nhiên không thể thiếu những shoot hình tung tăng với nắng gió biển Côn Đảo.


Quay về Sài Gòn trời bắt đầu tối, không có gì thú vị hơn khi biết cả bốn đứa chúng tôi đều có chung một sở thích với dòng nhạc xưa qua giọng hát Lệ Quyên - Quang Lê, như chiều lòng người đêm đó tại phòng trà không tên có show diễn của hai danh ca này với chỉ hai khúc đường đi bộ chúng tôi đã đứng trước phòng trà. Một giờ sáng rời khán phòng ra về mà như nuối tiếc mà như bâng khuâng.

Sáng ngày thứ ba đặt chuông từ 6h, cả bọn lục tục xuống ăn sáng sớm rồi xe đón đưa đến Tây ninh - núi Bà Đen. Xe đi êm ái có cả wifi cho các chị FB post hình, em lái xe trẻ đẹp trai và nhẹ nhàng ít nói chỉ tủm tỉm cười giữa các câu chuyện của các chị. Ngoạn mục với màn nhảy tàu điện mà như đã bị lãng quên với tuổi thơ xa lắc, hai bạn già dang tay giữ chỗ cho hai mụ mộng năng lạch bạch phía sau. Ngồi cáp treo lại nhắc đến dịp cả bọn lên Tây thiên đầu năm mà cười ngất ngây. 12h30 quay về đành bỏ lỡ điểm Toà thánh Tây ninh bởi bị đổi lịch bay, từ đầu chuyến đi đây là điểm trừ duy nhất mà nhà vận chuyển mắc phải.
Nhưng vội thì mặc vội không thể bỏ qua món ăn nổi tiếng - bánh tráng cuốn Trảng Bàng.

Lên xe mà hối hả quay về SG lấy hành lý ra sân bay đúng giờ chót.
Một chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy ắp niềm vui đã nạp đầy năng lượng cho chúng tôi quay về với cuộc sống thường nhật.

11 thg 8, 2014

EM MỐC



                       
Nhật kí hình ảnh cho chàng trai bắt đầu vào cấp ba của mẹ.
Từ lúc mang bầu cho tới lúc sinh con mẹ vẫn cứ mơ mơ mộng mộng chắc thế mà giờ con cũng cứ mộng mộng mơ mơ.