4 thg 7, 2013

MẸ YÊU EM QUÁ MẤT THÔI

Sắp tròn 11  năm ngày chúng mình gặp nhau và càng ngày càng tâm đầu hợp í. 
Nhớ ngày đầu tiên em hic hic cạnh mẹ khát sữa, chỉ hic hic thôi chứ không váng cả dãy nhà như anh Mốc.
Nhớ ngày đầu tiên em đến nhà trẻ vui vẻ không hề một tiếng khóc.
Nhớ hình ảnh 4 tuổi không hề rụt rè bước vào lớp học múa ở Cung.
Nhớ hình ảnh 5 tuổi tự đến lớp nhạc không cần bố mẹ tháp tùng.
Nhớ ngày đầu tiên đưa em đến trường tiểu học, đĩnh đạc tự tin bước vào lớp nhận chức lớp trưởng.
Nhớ cả từng động tác em hướng dẫn bạn khi được làm trợ giảng cho cô giáo dạy bơi.
Nhớ cả độ hiếu chiến khi thi cờ vua cấp quận mà cách đấy 1 tuần mới được mẹ hướng dẫn vài bước cơ bản.
Nhớ nguyên giọng nói của em khi lần đầu tiên đặt chân xuống bãi cát trên bờ biển.
Nhớ cả những lúc em lên cơn bướng lì mặt không nói chuyện với bố mẹ cả ngày.
Và nhớ rằng chưa từng một lần đánh em :)
...............
Mẹ nhớ quá những hình ảnh thân thương. MẸ YÊU EM QUÁ MẤT THÔI!








3 thg 7, 2013

SỐNG ĐƠN GIẢN CHO ĐỜI THANH THẢN

Sau bao tháng ngày trăn trở chọn trường chọn lớp cho con gái, đến hôm nay đã xong.
Không trường điểm.
Không lớp chuyên.
Một ngôi trường nằm trên con phố nhỏ, yên tĩnh, hehe và xung quanh rất nhiều hàng quà vặt hợp cả mẹ lẫn con để ngộ nhỡ có đón đưa nhau muộn vẫn có chỗ tá túc dừng chân.

Khác hẳn cảm giác đã bị nếm trải, sáng nay đến trường vừa vào đến cổng đã được bác bảo vệ chỉ dẫn tận tình rồi lại dựng xe cùng một cô giáo, cô vui vẻ hỏi thăm và dẫn mình lên thẳng phòng giám hiệu, thủ tục nhanh gọn, nhìn vào bản khai sơ lược lý lịch của con cô hiệu trưởng vui vẻ dặn mình mang tất cả giấy khen các cấp của con đến để cô lưu hồ sơ và cô còn cẩn thận ghi tên con cùng điện thoại của mẹ vào sổ tay. Trước khi ra về cô còn dặn nhớ động viên con duy trì nề nếp như ở cấp 1. 
Ra về mà lòng nhẹ tênh, khơỉ đầu với ngôi trường mới của con được xem như quá thuận lợi.

 

2 thg 7, 2013

CHUYỆN CUỐI TUẦN

       Thứ bảy tuần rồi bạn cafe của mình đi nghỉ hè gần hết, đành tạm vắng một tuần hội họp.

      Xen giữa hai kỳ công tác của chồng là ngày thứ bảy nắng nóng, rủ hai bạn nhỏ không bạn nào hưởng ứng hai thân già đành rủ nhau ăn sáng cafe phố quen, rồi chưa đầy tiếng cảm giác gai người vã mồ hôi nên phải quay về nhà và rồi hai ngày cuối tuần dài lê thê, chiều tối chủ nhật định chở con gái ra phố chọn quà sinh nhật nàng mà không nhấc nổi người phải nhờ con trai ra phố mang về ly cafe đen sánh nhâm nhi một mình rồi uống thuốc rồi ngủ thiếp đi đến nỗi chồng gọi điện thoại về cũng chẳng biết.
      Ốm nhưng không muốn nằm bẹp nên lôi đồ ra ngắm, ngắm đồ chán lại lôi ảnh cũ ra xem, xem ảnh chán lại lôi giấy tờ cũ ra đọc, nhân đọc lại giấy tờ cũ thấy tử vi bảo năm nay mình mua được biệt thự, chẳng biết cái biệt thự trong tử vi nó to như thế nào và tử vi cũng không chỉ cho mình cách kiếm tiền mua biệt thự, còn sáu tháng nữa là hết năm thôi thì cứ hy vọng. Trong số giấy tờ cũ đọc lại, có cuốn lưu bút cấp ba, chắc hôm nào đó sẽ có í tưởng đưa dần lên group 12D, có một số thư viết giấy thời bạn thân mình sống ở Vũng tàu cùng những bưu thiếp gửi cho nhau nhân những dịp đặc biệt, có một số thư thời trường sáng trường chiều viết cho nhau nhét dưới ngăn bàn và thư ..... thời tình yêu... đôi lúc tự hỏi mình có lẩn thẩn không khi giữ đủ thứ lẩm cẩm như thế nhưng cứ mong sau này các con có tình cờ đọc được lại có cảm giác như cảm giác mình từng có khi đọc những bức thư thời bố mẹ xa nhau. Những bức thư của bố mẹ đã in sâu vào tâm trí mình từ những năm học cấp ba đến giờ, thư như một cuốn nhật ký kể về những nhớ nhung của bố mẹ, những thay đổi hàng ngày của hai chị em và cả cảm giác của bố khi nhận được bức thư đầu tiên của con gái lúc lên 6 tuổi....
      Kể cũng tiếc khi mình sống trong thời đại công nghệ cao với internet, thư thì là thư điện tử, chat thì là chat voice, chat video nên không còn cảm giác hồi hộp chờ thư, hồi hộp lên văn phòng khoa tìm thư như thời sinh viên, hồi hộp đi làm về lục trong hộp thư báo xem có thư của mình không .........và mất hẳn thói quen gửi bưu thiếp.

      Dạo này xóm blog mình vắng lặng quá, chắc sang tuần đỡ mệt phải hội họp thôi, vẫn nhớ một lời hẹn ốc với cả xóm mà chưa thực hiện được.