Cafe: một hương vị độc đáo, khó quên,
nó mang lại cho ta sự tỉnh táo một ngày làm việc mới năng động...
Đôi khi ta có thể cho rằng ly cafe còn thân hơn cả một người bạn thân.
Cho dù cuộc sống ngoài kia có hối hả đến mức nào, thì thời gian để chờ đợi ly cafe pha bằng phin cũng không thể thay bằng bất cứ điều gì khác. Đó không chỉ là thói quen, đó không chỉ là một cảm giác, đó là một sự thưởng thức với những phút giây thư thái đến lạ thường, đôi khi chúng ta nên có những buổi sáng cafe để cảm nhận khoảng lặng của thời gian.
Chắc con là đứa con gái không phải với mẹ, lúc vui vẻ hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình thì con không hay nghĩ đến mẹ nhưng cứ mỗi khi trong cuộc sống có điều gì làm con phải căng thẳng suy nghĩ thì con lại nghĩ đến mẹ nhiều thế không biết, như trưa nay chẳng hạn con chỉ mong được về bên mẹ để trút vào mẹ những bức bối trong lòng con, vì con biết chỉ có mẹ là người thương con nhất và hiểu con nhất thôi mà.
Con thật tệ phải không mẹ, cứ mang ưu phiền của mình đến đưa cho mẹ rồi nhẹ tênh ra về chẳng cần biết là ngày hôm đấy mẹ sẽ suy nghĩ những gì và đêm hôm đấy mẹ có trằn trọc khó ngủ không.
Ngày còn bé con luôn so bì với cái Hương cái Hiền cái Vân và thấy tủi thân khi chúng nó được mẹ chăm sóc nhiều hơn, còn con hầu như chỉ có bà nội và bố chăm sóc thôi, mẹ hết đi làm, đi trực về nhà lại chở em Minh đi "chơi" (trong suy nghĩ của con lúc đấy là mẹ chở Minh đi chơi)- Con ngố thế đấy, phải đến khi lên cấp 3 con mới dần dần hiểu mẹ đã vất vả như thế nào và thực sự đến khi con có Mốc Mít con mới hiểu hết được nỗi lòng mẹ mẹ ạ.
Mẹ mãi là chốn bình yên cho con trở về mỗi khi con thấy mệt mỏi mẹ nhé!
P/s: Coppy lại bài viết từ lâu lắm rồi nhân ngày của mẹ 2010.
Dạo này mình thấy CS có vẻ bất ổn mọi mặt ... nụ cười...tình bạn...tình người...
Không biết nguyên nhân là do đâu?
Thời tiết chăng?....sức khỏe chăng?....áp lực chăng?....hay do mình nhạy cảm quá chăng?....
Vẫn biết rằng:
"Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu."
Nếu vì thời tiết thì rồi sẽ qua nhanh.
Vì sức khỏe thì đến bác sỹ và uống thuốc :D
Do áp lực thì sẽ tự cân bằng.
Còn do nhạy cảm thì có vẻ hơi khó chữa :((
Nhạy cảm với tình người có thể bỏ qua nhưng
nhạy cảm trong tình bạn thì cả một vấn đề lớn
vì nếu đã xác định là bạn thì áp lực, sức khỏe, thời tiết đều chia xẻ được hết
còn không thì thà làm người dưng
để không còn phải nhìn nhau gượng gạo
để gặp nhau không phải cất lời chào hay quay mặt giả như không nhìn thấy
và đương nhiên chẳng còn quan tâm gì nữa á.
Thôi lại suy nghĩ lung tung roài, mình vẫn mắc cái tội nhạy cảm quá:P
:D CƯỜI LÊN CHO ĐỜI NÓ TƯƠI :D